Chương 95 : Niên tiểu thư lộ diện, thấy thân nhân nước mắt lưng tròng


Chương 95 : Niên tiểu thư lộ diện, thấy thân nhân nước mắt lưng tròng
Như Tiểu Lam ngồi ở trên xà nhà để xem náo nhiệt.
Mục công tử ở phía dưới tức giận sôi cả máu lên và bắt thuộc hạ phải đi ra ngoài tìm người.
"Công tử, chúng tôi đều tận mắt nhìn thấy bên trong bao tải quả thật có người lúc bọn họ mang người đây." Hạ nhân giải thích.
"Có người thì tại sao bây giờ không thấy?" Mục công tử tức giận nói.
Như Tiểu Lam trốn ở trên xà nhà nhìn đám người ở phía dưới chạy tới chạy lui như một đám ruồi bọ và muốn tìm nàng để bắt trở về.
Cho dù cho các ngươi 10 lần cơ hội thì các ngươi cũng không thể đoán ra được ta đang ở nơi nào.
Đúng lúc này, hai hạ nhân bước vào từ ngoài cửa và bọn họ đẩy một người vào đây rồi nói: "Công tử, chúng tôi ở ngoài viện bắt được một người khả nghi."
Mục công tử đi đến đánh giá người kia và người kia nhìn thấy mọi người xung quanh đều mang vẻ mặt không tốt đẹp gì mà cười nói: "Chư vị đừng hiểu lầm, tôi chỉ là người đi ngang qua và vô tình nhìn thoáng qua trong viện này một chút thôi..."
Không đợi hắn nói xong, Mục công tử đã khép cây quạt lại. "Không nói thật? Đánh cho ta."
Đám hạ nhân trong phòng xông lên.
Người kia bị dọa cho biến sắc và ôm đầu liên tục kêu la: "Đừng đánh, đừng đánh, tôi nói, tôi nói..."
Mục công tử ra lệnh mọi người lui lại. "Nói, người núp ở bên ngoài viện để làm gì? Có phải nha đầu kia bị ngươi bắt đi mất hay không?"
Người kia nói với vẻ mặt đau khổ. "Tiểu nhân cũng chỉ phụng mệnh làm việc, là chủ tử nhà ta bảo ta đến đây xem một chút thôi..."
"Chủ tử của ngươi là ai?" Hạ nhân bên cạnh hung dữ và lớn tiếng đe dọa.
"Chủ, chủ tử nhà tôi là Niên tiểu thư..."
Sắc mặt Mục công tử chợt biến đổi.
Lúc này có người tiến đến bên cạnh Mục công tử và thấp giọng nói: "Đều nói 'độc nhất là lòng dạ nữ nhân', nếu Niên tiểu thư đã đưa ra chủ ý giúp ngài, bắt nha đầu kia từ chỗ Thiếu Khanh đại nhân cho ngài thì cũng có khả năng nàng lại đi báo tin lấy lòng Thiếu Khanh đại nhân. Nói không chừng, người là do nàng âm thầm cứu ra và muốn đưa lại cho Thiếu Khanh đại nhân... Dù sao Niên tiểu thư vẫn còn có hôn ước với Hầu phủ."
Ánh mắt Mục công tử trở nên u ám. "Các ngươi đi, nghĩ biện pháp mời Niên tiểu thư đến cho ta."
Chữ 'mời' kia hắn đã bỏ thêm 10 phần lực đạo nên đám thuộc hạ hiểu ý và lập tức lĩnh mệnh đi ra ngoài.
Như Tiểu Lam ở trên xà nhà nghe hết cuộc nói chuyện mới vừa rồi của bọn họ và ngây người ra như phỗng.
Không nghĩ tới... Tất cả là do Niên tiểu thư âm thầm giở trò quỷ.
Quả nhiên không chỗ nào là không 'trạch đấu', vẫn là do sự cảnh giác của nàng không cao, đấu nghệ không tin mới trúng chiêu của người khác.
[trạch đấu: hay còn gọi là gia đấu, là thể loại truyện có các tình tiết đấu đá, mưu tính nhau giữa các thành viên trong gia đình hoặc dòng họ.]
Như Tiểu Lam phiền não cắn móng vuốt của chính mình.
Tuyệt đối không thể để nữ nhân như vậy được gả vào Hầu phủ, nếu không sau này nàng làm sao mà sống đây.
Trong phòng luôn có người đi ra đi vào nên nàng không dám mạo hiểm xông ra ngoài và chỉ đành phải trốn vào trong góc xà nhà một lần nữa.
Khoảng một khắc (15 phút) trôi qua, trong viện vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.
Cửa mở ra, Niên tiểu thư và nha hoàn của nàng bị hạ nhân của Mục công tử hung dữ vây quanh trong khi nửa áp giải đi vào.
"Mục công tử, ngài đây đang có ý gì?" Niên tiểu thư chẳng hề sợ hãi và hỏi thẳng.
Mục công tử cười lạnh: "Niên tiểu thư thật giỏi tính kế, muốn lấy lòng cả hai bên, trên đời này làm gì có việc nào tốt như vậy?"
Niên tiểu thư không biến sắc. "Mục công tử, ngài đang nói cái gì vậy? Ta nghe không hiểu."
Mục công tử sai người ném bao tải rỗng xuống trước mặt nàng. "Không thấy tiểu nha đầu kia đâu, ngươi lại phái người đứng bên ngoài nhìn chằm chằm vào sân của ta, việc này phải giải thích như thế nào đây?"
"Không thấy sao?" Lúc này Niên tiểu thư mới lộ ra vẻ mặt kinh ngạc. "Điều này không có khả năng..." Nàng nhìn vào bao tải xẹp lép và hỏi Mục công tử. "Ngài có thể mở nó ra không?"
Mặt Mục công tử mang theo vẻ khinh thường và phất tay ra hiệu cho thuộc hạ bên người. "Mở ra."
Có người tiến lên mở túi ra.
Kết quả là bên trong chỉ có một bộ y phục của nữ tử.
Mục công tử ngây người ra.
Trong mắt Niên tiểu thư lại hiện lên tia sáng lóng lánh.
Quả nhiên Như Tiểu Lam kia là một yêu quái!
"Tại sao lại... Chỉ có y phục?" Mục công tử nói với vẻ mặt khó hiểu. "Chẳng lẽ một người đang sống sờ sờ lại có thể tự nhiên bốc hơi sao?"
Niên tiểu thư khẽ mỉm cười. "Bất kể có phải là nàng tự biến mất hay không, bây giờ chỉ cần có bộ y phục này ở đây là được rồi, chỉ cần công tử mang bộ y phục này đi ra ngoài..." Nàng hạ thấp giọng để thì thầm một hồi với Mục công tử.
Như Tiểu Lam ở trên xà nhà vểnh lỗ tai lên nghe được rõ ràng khiến nàng tức giận đến run người.
Mục công tử nghe xong lời của Niên tiểu thư thì cười lớn 'ha ha'.
"Nói cũng phải, chỉ cần làm hỏng thanh danh của nha đầu kia trước, sớm muộn gì Thiếu Khanh đại nhân cũng vứt bỏ nàng thôi..."
Như Tiểu Lam cũng không nhịn được nữa, hai kẻ xấu xa ở phía dưới kia! Xem móng vuốt vô địch của tỷ đây!
Nàng 'ngao' lên một tiếng rồi nhảy xuống từ trên xà nhà và rơi thẳng vào mặt Niên tiểu thư rồi vung móng vuốt cào loạn một hồi.
Ta để cho ngươi hủy hoại thanh danh của ta, ta để cho ngươi nhìn ta không vừa mắt, ta để cho người khối 'lôi kích mộc' với ta, ta để cho ngươi ở trước mặt Thanh Mặc Nhan mang theo mặt người nhưng phía sau lại không khác gì rắn rết...
Tất cả lửa giận của Như Tiểu Lam đều phát tiết ra hết và bất chấp hậu quả cào lên mặt Niên tiểu thư.
Niên tiểu thư bị dọa cho sợ đến bụm mặt hét chói tai trong khi những người khác nhất thời cũng không kịp phản ứng lại và chẳng ai biết tại sao đột nhiên có một con mèo hoang nhảy ra đây.
"Cứu mạng!" Niên tiểu thư liều mạng che lấy mặt.
Khuôn mặt đối với nàng mà nói còn quan trọng hơn cả tính mạng. Ở cái thời đại này, nếu nữ tử bị 'phá tướng' thì rất khó tái giá ra bên ngoài. Nàng vẫn còn muốn tái giá với Thanh Mặc Nhan nên làm sao có thể để cho mặt mình bị thương được.
[phá tướng: ám chỉ tướng người có quý tướng, tướng tốt nhưng vì một đặc điểm trên cơ thể khiến vận mệnh lao đao và mất đi cái quý vốn có. ]
Lúc này Mục công tử mới lấy lại tinh thần và ra lệnh cho thuộc hạ đến giúp Niên tiểu thư.
Đúng lúc này, cửa phòng 'rầm' một tiếng khi bị người ở bên ngoài đá văng ra.
Mấy bóng người vọt vào trong phòng khi lưỡi kiếm sắc bén như tuyết được rút ra khỏi vỏ và đặt ở trên cổ mọi người.
Mục công tử bị sự biến hóa bất thình lình này dọa cho ngây người và liên tục kêu lên: "Hiểu lầm, hiểu lầm!"
Như Tiểu Lam dừng mọi động tác trên người Niên tiểu thư rồi nhảy xuống đất và bây giờ mới nhớ đến phía sau đầu mình có vết thương.
Quả nhiên xúc động chính là ma quỷ, nàng bị người ta đánh lén mà giờ mới nhớ ra và mặc dù báo thù rất thống khoái nhưng phía sau đầu nàng lại đau chết đi được.
Đang lúc nàng chuẩn bị thừa dịp hỗn loạn để chạy trốn thì ngoài cửa đột ngột xuất hiện một bóng người quen thuộc.
Con ngươi trắng đen rõ ràng đối với đôi mắt mèo xanh biếc của nàng khiến cho tất cả tức giận và khiếp sợ trong nàng đều hóa thành ủy khuất.
Thật giống như đứa trẻ bị người ngoài bắt nạt rồi bỗng nhiên gặp được phụ huynh vậy.
Ô ô ô... Ta bị bọn họ bắt nạt, Thanh Mặc Nhan, cuối cùng thì ngươi cũng đến rồi!
Thanh Mặc Nhan vừa mới bước vào trong phòng thì một con linh miêu màu đen đang điên cuồng chạy về phía hắn.
Thân mình Huyền Ngọc giật giật và vốn định che chắn ở trước người Thế Tử nhưng hắn lại thấy Thế Tử dang hai tay ra và nhìn vậy rõ ràng là muốn nghênh đón đối phương.
Cho nên Huyền Ngọc sáng suốt không xen vào việc của người khác.
Như Tiểu Lam phi lên người Thanh Mặc Nhan khi hai móng vuốt túm chặt cánh tay Thanh Mặc Nhan và đôi mắt mèo xanh biếc nhìn hắn, đáy mắt trong suốt hiện lên bóng dáng Thanh Mặc Nhan.
Thanh Mặc Nhan, không phải là ta muốn chạy trốn đâu, ngươi đừng giận ta...
Linh miêu kêu 'chít chít' và đáy mắt kia đều là tia khẩn thiệt với chờ mong khiến lòng Thanh Mặc Nhan phải nóng lên.
Lửa giận vốn đang tích trữ rất nhiều ở trong lòng hắn nhưng khi nhìn thấy đôi mắt kia lại không thể phát tiết ra được.
Trong khoảng khắc cơ thể hắn tiếp xúc với con vật nhỏ, bao nhiêu phiền não với bực bội đột nhiên biến mất và bình tĩnh lại.
"Chít chít..." Như Tiểu Lam kêu to khi làm bộ dạng đáng thương và thể hiện ý hối hận.
Khi Mục công tử với Niên tiểu thư đứng ở một bên nhìn thấy rõ người mới đến là ai thì trong lòng hoảng hốt.
Niên tiểu thư phản ứng cực nhanh và lập tức che mặt, tỏ ra vô lực khi dựa vào nha hoàn bên người. "Thiếu Khanh đại nhân, may mà ngài đến kịp thời, nếu không... Nếu không..." Lời sau của nàng giống như không nói ra được và che mặt khóc thút thít.
Lời này nói ra cực kỳ nghệ thuật và ngay cả Như Tiểu Lam cũng không thể không bội phục.
Niên tiểu thư nói không hết lời cho nên mọi người cũng đều không biết nàng muốn biểu đạt ý gì.
Rốt cuộc nàng muốn nói việc mặt mình bị linh miêu làm cho bị thương hay việc bị Mục công tử thế nào thế nào đó...
Đến giờ phút này rồi, nàng vẫn còn muốn đóng kịch!
Như Tiểu Lam giận dữ và lập tức kêu 'chít chít' chửi ầm cả lên.
Thế nhưng ngoại trừ Thanh Mặc Nhan đoán ra được thì không có người nào có thể nghe hiểu được tiếng kêu của nàng cả.
Nhưng vào đúng lúc này, ngoài cửa phòng đột nhiên truyền đến tiếng chó sủa 'gâu gâu' và sau đó một con chó đen chạy vào rồi xông tới ôm lấy chân Niên tiểu thử trong khi không ngừng cắn xé làn váy nàng.