Chương 111 : Đánh lên mông ta, người đau là ngươi


Chương 111 : Đánh lên mông ta, người đau là ngươi
Hoàng cung, bên trong khu vườn nằm giữa hậu cung Thái Hậu.
"Ba! Ba!" Gậy không ngừng đánh xuống và Như Tiểu Lam chôn đầu ở dưới cánh tay nên mọi người xung quanh đều không nhìn thấy biểu cảm ở trên mặt nàng.
Nhưng mà tiếng kêu thảm thiết lại phát ra từ trong miệng Liễu Dương Quận Chúa và nàng nhảy ra khỏi ghế rồi kêu la không ngừng.
"Quận Chúa... Người đây là..." Đám nữ tử xung quanh đều không hiểu gì cả, các nàng nhìn Liễu Dương Quận Chúa kêu thảm thiết lên và chạy tới chạy lui . Không qua bao lâu, trang sức cài trên đầu rơi xuống hết. 
"Quận Chúa đây là bị sao vậy?" Niên tiểu thư tiến lên và muốn đỡ Liễu Dương Quận Chúa dậy.
Liễu Dương Quận Chúa đau đớn đến mức đầu đầy mồ hôi và thực ra thì ngay cả bản thân nàng cũng không biết đây là xảy ra chuyện gì. Nàng chỉ cảm thấy mông nàng cũng dường như bị thứ gì đó đánh cho nở hoa theo âm thanh gậy đánh xuống vang lên.
Như Tiểu Lam cúi đầu và nhìn 'bùa chịu thay' ở trong lòng bàn tay mà nàng vừa vẽ xong. Nét vẽ bằng máu vẫn còn chưa khô và nàng không khỏi khẽ cười trộm.
Muốn bắt nạt nàng sao, cũng phải xem các nàng có bản lãnh hay không, thật sự vẫn còn cho rằng nàng là tiểu nha đầu yếu đuối dễ ức hiếp trước kia sao.
Hai cung nữ phụ trách phạt trượng đều bị Liễu Dương Quận Chúa làm cho sợ hãi và động tác trên tay vô thức dừng lại.
Lúc này Liễu Dương Quận Chúa mới cảm thấy khá hơn một chút và trên mông đau rát. Nàng muốn đưa tay ra che mong nhưng lại sợ làm mất thân phận và chỉ có thể cắn răng chịu đựng mà thôi.
Thấy hai cung nữ dừng tay, rốt cuộc Liễu Dương Quận Chúa nổi giận quát: "Các ngươi đứng đó làm cái gì, tiếp tục đánh cho ta!"
Hai cung nữ không thể làm gì khác hơn ngoài tiếp tục đánh.
Nhưng vừa mới đánh xuống người Như Tiểu Lam thì Liễu Dương Quận Chúa lại phát ra tiếng kêu thảm thiết một lần nữa.
Niên tiểu thư đỡ Liễu Dương Quận Chúa dậy. "Rốt cuộc người thấy không thoải mái ở đâu?"
Mặt Liễu Dương Quận Chúa nhăn thành một đoàn. "Mông... Đau..."
Mọi người cảm thấy khó xử vì đau ở chỗ đó thì không có cách xem giúp nàng được.
"Hay là gọi thái y đến đi." Có người đề nghị.
"Nói bậy, thái y cũng không xem được nơi đó..."
Mọi người bảy miệng tám lời và chợt nghe thấy một âm thanh giòn tan vang lên: "Các người đánh tiếp mau, đánh thống khoái một chút có được hay không?"
Như Tiểu Lam ngẩng mặt lên và trên mặt toàn là biểu cảm không kiên nhẫn.
Mọi người đều cảm thấy kinh ngạc.
Thế nhưng lại có chuyện như vậy, còn chê là bị đánh ít.
Gò má Liễu Dương Quận Chúa run rẩy và hung hăng trừng mắt nhìn Như Tiểu Lam: "Đánh! Cho dù đánh chết ngươi thì ta cũng đã có Hoàng Hậu nương nương làm chỗ dựa cho ta. Ngươi mất mạng rồi ta cũng không tin Như Tiểu Lam dám làm gì ta!"
Như Tiểu Lam lấy tay chống cằm và nhàn nhã nằm sấp ở chỗ đó. "Thanh Mặc Nhan mới lười để ý đến ngươi, dù sao trong phủ ngươi cũng đã đủ rối loạn rồi. Nghe nói ngươi mới có một người đệ đệ rất đáng yêu và sau này phụ thân người còn muốn để lại vị trí đương gia cho hắn."
[đương gia: cai quản mọi việc trong nhà ]
"Ngươi... Ngươi nói bậy!" Liễu Dương Quận Chúa ngàn vạn lần không ngờ tới đối phương lại lôi chuyện này ra.
Từ khi đệ đệ do kỹ nữ sinh ra đến ở trong phủ bọn họ thì trong phủ bọn họ đã không được yên bình một ngày nào.
Cả ngày mẫu thân hết khóc lại nháo nhưng cũng tại nàng không có huynh đệ nào khác và phụ thân rất coi trọng đứa con trai kia cho nên đệ đệ đê tiện kia đã dám đạp cả lên đầu nàng.
"Ta mới không nói bậy." Như Tiểu Lam chớp động mắt to: "Thanh Mặc Nhan đã dặn, nữ hài tử không được nói dối, nếu không sẽ trở nên xấu xí."
Nàng thuận miệng nói bậy.
Trong nháy mắt, có không không ít nữ tử đưa tay lên lặng lẽ sờ vào mặt mình.
Như Tiểu Lam nham hiểm bật cười.
Xem ra số người có thói quen nói dối không ít.
"Ngươi đừng nói bẫy nữa... Ta sẽ bảo các nàng đánh chết tiểu yêu quái nhà ngươi!" Liễu Dương Quận Chúa nổi giận nói.
"Ngươi thử đánh xem? Lão Thiên sẽ báo ứng ngươi." Như Tiểu Lam không lùi bước chút nào.
Niên tiểu thư càng nghe càng cảm thấy chuyện này không đúng. Nhìn dáng vẻ Như Tiểu Lam không hề giống với người bị đánh và Liễu Dương Quận Chúa lại đau đớn đến mức đầu đầy mồ hôi lạnh.
Chẳng lẽ... Con tiểu yêu quái này đã sử dụng pháp thuật nào đó sao?
"Quận Chúa, việc này hay là thôi đi, dù sao phạt cũng phạt rồi." Niên tiểu thư khuyên nhủ.
Người khác thấy vậy càng có thêm cảm tình với Niên tiểu thư khi rõ ràng nàng bị Như Tiểu Lam hại đến mất đi cả danh tiết và còn bị Hầu phủ từ hôn nhưng bây giờ nàng lại đứng ra cầu xin cho Như Tiểu Lam.
Đúng lúc này, chợt nghe trong vườn truyền đến âm thanh chói tai của nội thị: "Hoàng Thượng đến! Hoàng Hậu đến!"
Mọi người nhanh chóng tản ra và chỉ thấy hoàng đế đang đi tới từ trên con đường nhỏ trong khi các đại thần đi theo sát phía sau.
Niên tiểu thư vội vàng kéo Liễu Dương Quận Chúa chuẩn bị quỳ xuống đón giá trong khi những nữ quyến khác cũng đồng loạt quỳ xuống nhưng đúng lúc này Như Tiểu Lam lại đột nhiên khóc lớn 'oa oa' thành tiếng.
"Thanh Mặc Nhan... Mau tới cứu ta, Hoàng Hậu nương nương muốn đánh chết ta... Cứu mạng..."
Thân hình Niên tiểu thư không yên và suýt chút nữa tê liệt ngã xuống đất.
Đồ tiểu yêu quái này, thật đúng là lời gì cũng dám nói, rõ ràng là Liễu Dương Quận Chúa đánh ngươi, như thế nào lại đổ lên đầu Hoàng Hậu rồi.
Sắc mặt Liễu Dương Quận Chúa cũng trở nên trắng bệch.
Mặc dù nàng mượn uy danh của Hoàng Hậu trách phạt Như Tiểu Lam nhưng mà khi bị phạt, chẳng phải nên ngậm miệng tự mình chịu đựng sao?
Tại sao còn dám gân cổ lên hét to như thế.
Hoàng Thượng và Hoàng Hậu đều nghe thấy được tiếng khóc của Như Tiểu Lam. Hoàng đế không khỏi nhíu mày.
Lúc này Thanh Mặc Nhan liền nhanh chóng bước lên vài bước và đến chắp tay thi lễ trước mặt hoàng đế: "Tính tình Tiểu Lam vẫn còn quá trẻ con, xin Hoàng Thượng thứ tội."
Hoàng đế gật đầu và cũng xua tay nói: "Ngươi đi đi."
Thanh Mặc Nhan xoay người đi về phía Như Tiểu Lam và Hoàng Hậu đứng bên cạnh muốn mở miệng giải thích nhưng lại bị hoàng đế ngắt lời.
Hoàng Hậu hơi xấu hổ và căn bản là nàng cũng không hề hạ lệnh đánh chết người nào cả. Đặc biệt là đứa bé được Đại Lý Tự Thiếu Khanh nhận nuôi.
Nàng cũng nghe không ít tin đồn liên quan đến đứa bé được Thiếu Khanh đại nhân nhận nuôi này gần đây, đây cũng là lần đầu tiên gặp mặt, vậy mà đối phương lại cho nàng một cái 'kinh động' lớn như thế.
Thanh Mặc Nhan cúi xuống bế Như Tiểu lam từ dưới đất lên.
Đầu Như Tiểu Lam chôn cả vào trong lòng hắn. "Thanh Mặc Nhan, Hoàng Hậu dùng gậy đánh ta, còn muốn giết ta... Hu hu hu, ta đâu có làm cái gì sai..."
Khóe miệng Thanh Mặc Nhan không ngừng co rút.
Nếu không phải hắn đã nghe trước được tin tức, biết bên này phát sinh chuyện gì thì hắn cũng suýt chút nữa bị bộ dạng đáng thương của con vật nhỏ đánh lừa rồi.
Vào thời điểm Liễu Dương Quận Chúa muốn đánh Như Tiểu Lam, hắn vốn định đến ngăn cản nhưng hắn lại tinh tường phát hiện ra con vật nhỏ căn bản cũng không hề sợ và đặc biệt là khi gậy đánh xuống thì người đau là Liễu Dương Quận Chúa nên hắn liền biết con vật nhỏ lại giở trò.
Nếu nàng muốn chơi, vậy thì hắn sẽ chơi theo nàng đến cùng.
Thanh Mặc Nhan sa sầm mặt và ôm Như Tiểu Lam đứng dậy rồi sau đó quay sang hành lễ với Hoàng Hậu. "Không biết Tiểu Lam đã phạm tội gì, mà khiến cho Hoàng Hậu muốn trách phạt nàng."
Hoàng Hậu không hiểu gì cả. "Bổn cung không có..."
"Xin hỏi hai cung nữ kia có phải là người của Hoàng Hậu nương nương không?"
Khi Hoàng Hậu nhìn đến hai cung nữ đang cầm gậy trong tay thì sắc mặt lập tức thay đổi. "Phải."
"Nếu không phải là do Hoàng Hậu nương nương ra lệnh, chẳng lẽ các nàng dám tự tiện hành hình?" Giọng Thanh Mặc Nhan lạnh như băng và dù hắn đang nói chuyện với Hoàng Hậu nhưng thái độ của hắn vẫn không hòa dịu đi nửa phân.
Hoàng Hậu cũng hơi tức giận khi Thanh Mặc Nhan cũng không cho nàng bậc thang để đi xuống khi làm trò ở trước mặt nhiều thần tử như vậy.
"Thanh Mặc Nhan, nàng là người nào, mà khiến cho ngươi dám chất vấn bổn cung?"
Lần này không đợi Thanh Mặc Nhan mở miệng, hoàng đế đã tiếp lời.
"Đứa nhỏ này chính là đời sau của cao nhân dị thuật. Trong vụ án Thuận Thiên Phủ, nó đã phải sử dụng cấm thuật để cứu mọi người và tổn hại đến tuổi thọ... Đừng nhìn nàng lớn nhanh như thế, nàng chỉ còn sống được 13, 14 năm nữa mà thôi. Đến ngay cả trẫm cũng có chút không đành lòng và sau này đừng bắt nàng phải làm theo quá nhiều quy củ nữa." Nói xong, hắn còn mang theo thâm ý khác mà liếc nhìn Hoàng Hậu một cái.
Hoàng Hậu cứng họng.
Ngay cả đám người Liễu Dương Quận Chúa và Niên tiểu thư cũng đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Tiểu yêu quái này đã cứu người của Thuận Thiên Phủ sao? Tại sao các nàng chưa bao giờ nghe nói qua.
"Không đúng, nàng chính là một yêu quái, Hoàng Thượng đừng để bị nàng lừa!" Liễu Dương Quận Chúa cố nén đau đớn ở trên mông và nhảy dựng lên nói.