Chương 113 : Thọ lễ là thế thân phù


Chương 113 : Thọ lễ là thế thân phù
Hoàng đế ngồi ở vị trí này nhiều năm như vậy nhưng chưa từng thấy qua việc ban hôn cho một con chó bao giờ.
Đặc biệt kẻ ra chủ ý này lại là một tiểu nha đầu siêu đáng yêu và được Thanh Mặc Nhan ôm vào trong lòng khi đôi mắt màu xanh biếc mở to và quả thật là trông rất nhu thuận.
Nhưng cuối cùng việc ban hôn này vẫn vì Niên tiểu thư té xỉu mà kết thúc.
Hoàng Hậu lại gọi hai cung nữ kia đến để hỏi kỹ càng về việc vừa rồi phạt đánh Như Tiểu Lam.
Đến ngay cả hoàng đế cũng xem trọng đứa nhỏ này, đương nhiên là Hoàng Hậu cũng không muốn tìm phiền phức về cho bản thân và đang muốn tự mình răn dạy chất nữ của mình là Liễu Dương Quận Chúa một trận.
Rốt cuộc Liễu Dương Quận Chúa không chịu được cơn đau ở mông nữa mà trực tiếp ngã xuống.
Hoàng Hậu sợ hết hồn và vội vàng sai người đi mời thái y đến.
Thanh Mặc Nhan cũng tìm một cái cớ và mang Như Tiểu Lam đến thiên điện chữa trị.
[thiên điện: sảnh phủ, bên cạnh đại điện ]
Mặc dù Như Tiểu Lam bị phạt trượng nhưng người chịu đau thay cho nàng là Liễu Dương Quận Chúa cho nên Thanh Mặc Nhan chỉ bảo thái y đưa thuốc mỡ cho hắn và sau đó đuổi đi.
Như Tiểu Lam cười vui vẻ và lăn lộn ở trên giường.
"Thanh Mặc Nhan, ngươi có vui không?" Như Tiểu Lam cười hì hì.
"Làm chuyện xấu mà còn cao hứng như vậy sao?" Thanh Mặc Nhan bất đắc dĩ nhéo cái chóp mũi nàng một cái.
Như Tiểu Lam bĩu môi. "Là các nàng khi dễ ta trước." Lúc ấy nàng đã đáp ứng Thanh Mặc Nhan là tuyệt đối sẽ không gây chuyện nhưng người ta đã khi dễ đến nàng thì nàng làm sao có thể chịu đựng được.
"Dù sao việc xấu ta cũng đã làm rồi, ngươi muốn làm gì thì làm." Nàng dứt khoát đùa bỡn một cách vô lại. "Hẳn là cái mông của Liễu Dương Quận Chúa đã nở hoa rồi."
"Nếu lát nữa Hoàng Hậu nương nương hỏi việc này lúc khai tiệc thì ngươi định giải thích như thế nào?" Thanh Mặc Nhan hỏi.
Như Tiểu Lam nheo mắt lại và tiến đến thì thầm một hồi vào tai Thanh Mặc Nhan.
Thanh Mặc Nhan hơi ngẩn người và nhìn về phía nàng với biểu cảm hơi nghiêm túc: "Ngươi bỏ được sao?"
"Cũng chỉ có thể làm như vậy." Như Tiểu Lam xé cổ áo mình ra và lộ ra một đoạn dây tơ hồng bên trong.
Mặc dù thân thể nàng đã khoảng 10 tuổi nhưng da thịt vẫn nhẵn nhụi và mịn màng như trẻ con. Đặc biệt là mùi xạ hương trời sinh trên người nàng, cổ áo nửa mở và từng trận từng trận mùi xạ hương bay ra trêu chọc thần kinh Thanh Mặc Nhan.
Hết lần này tới lần khác, tiểu gia hỏa vẫn chưa nhận ra được điều gì khác thường khi nàng vừa cúi đầu tìm 'thế thân phù' làm từ khối lôi kích mộc trên người vừa một tay vén cổ áo ra nhìn vào bên trong.
Thanh Mặc Nhan chợt đè mạnh tay nàng lại và trực tiếp dùng tay ôm lấy nàng.
Như Tiểu Lam kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn hắn. "Ngươi đang làm gì thế?"
Yết hầu Thanh Mặc Nhan di chuyển lên xuống và vất vả lắm hắn mới nuốt ngọn lửa trong lòng xuống.
"Ngươi lại đang làm cái gì, có thiên kim tiểu thư nhà ai giống như ngươi không, đến nửa điểm quy củ cũng không có."
Như Tiểu Lam nói với vẻ mặt khinh thường: "Ta vốn không phải là thiên kim tiểu thư gì cả."
Thanh Mặc Nhan không khỏi cười khanh khách.
Không sai, nàng vốn chỉ là linh miêu, tại sao đầu óc hắn nóng lên và nói về quy củ với nàng vậy?
Hắn dùng ống tay áo khóa thật chặt đứa bé ở trong lòng và nhất thời không biết phải làm sao mới đúng.
Chẳng lẽ nha đầu chết tiệt này không biết phòng bị với nam nhân sao? Còn dám lôi kéo y phục ở trước mặt hắn như thế...
Như Tiểu Lam khó hiểu nháy mắt. "Ngươi có thể buông ta ra được không, như vầy nóng quá."
Thanh Mặc Nhan mím môi và hắn rất muốn khiển trách nàng mấy câu nhưng lời đến khóe miệng thì dừng lại.
Nếu nói với nàng những thứ này, sau này nàng bắt đầu phòng bị hắn thì phải làm sao đây.
Làm sao sau này hắn còn có thể tắm rửa cùng nàng, thay y phục giúp nàng được nữa.
Cân nhắc kỹ càng, Thanh Mặc Nhan quyết định vẫn duy trì trạng thái hiện tại của nàng. Dù sao đã có hắn nhìn chằm chằm và nếu ai dám có chủ ý với con vật nhỏ của hắn...
Hừ!
Như Tiểu lam chú ý tới trong mắt Thanh Mặc Nhan lóe ra một tia sát ý khiến nàng chột dạ rụt cổ lại và cũng không dám nói chuyện với hắn nữa.
Ai biết được tại sao Thanh Mặc Nhan lại mất hứng như vậy chứ? Dù sao hắn là chủ nhân, mình chỉ là một sủng vật mà thôi, vẫn là không nên đắc tội với hắn thì tốt hơn.
Nàng thành thật ngồi không nhúc nhích và để mặc cho hắn ôm khi nàng nghĩ như vậy.
Thanh Mặc Nhan phát hiện đứa bé trong lòng đã yên tĩnh và ngoan ngoãn nghe theo nên lúc này hắn mới hài lòng buông tay ra và sửa sang lại y phục giúp nàng.
Lúc này có nội thị ở bên ngoài nói: "Cung yến đã bắt đầu, Hoàng Thượng cho mời Thiếu Khanh đại nhân."
Thanh Mặc Nhan sửa sang lại quan phục và mang Như Tiểu Lam ra khỏi thiên điện rồi đi đến đại điện.
Lúc này Thái Hậu đã đến và Hoàng Đế với Hoàng Hầu ngồi ở hai bên trong khi các thần tử rối rít đưa lên thọ lễ và nói ra những lời chúc cát tường.
Hoàng đế thấy Thanh Mặc Nhan đi vào thì vẫy tay gọi hắn. "Thiếu Khanh đến đây đi."
Thanh Mặc Nhan mang Như Tiểu Lam đến gần và Như Tiểu Lam nhớ tới những lời chúc cát tường tối nghĩa khó hiểu mà lúc trước Thanh Mặc Nhan đã dạy cho nàng. Sau khi hành lễ xong thì nàng bắt đầu ngâm nga một cách chật vật.
Mặc dù đây chỉ là mấy lời chúc cát tường sáo rỗng nhưng bởi vì có giọng nói trẻ con của Như Tiểu Lam khiến nghe tựa như được rót thêm mật đường và liên tục ngọt đến tận trong tâm người ta.
Hoàng đế tươi cười nhìn Như Tiểu Lam, cuối cùng thì đến ngay cả Thái Hậu cũng không nhịn được mà cười rộ lên.
"Thôi thôi, ai gia không thiếu mấy lời chúc cát tường đó, đừng gây khó dễ cho đứa nhỏ này nữa."
[ai gia: tiếng thái hậu hoặc hoàng hậu tự xưng mình sau khi chồng mất trong tiểu thuyết, kịch ngày xưa ]
Sau khi nghe được lời này, Như Tiểu Lam lập tức thở phào nhẹ nhõm và lẩm bẩm: "Đều tại Thanh Mặc Nhan... Cứ bắt ta phải học..."
Từ trước đến nay, chưa từng có ai dám nói thẳng trước mặt Thái Hậu như thế, Thái Hậu liền cười nói: "Khó trách Hoàng Thượng luôn nhắc đến con vật nhỏ nhà ngươi ở trước mặt ai gia, xem ra đúng là rất đáng yêu. Cũng thật khó xử cho Thiếu Khanh đại nhân, còn chưa thành gia đã phải mang theo đứa bé này, lại còn có thể nuôi đứa bé tốt đến như thế."
Đối mặt với lời khen ngợi của Thái Hậu, sắc mặt Thanh Mặc Nhan vẫn không đổi khi hắn chắp tay mừng thọ Thái Hậu trước tiên và liền sai người mang thọ lễ lên sau đó.
Thực ra thì thọ lễ hàng năm đều là mấy thứ kia, không vượt quá khỏi những thứ mà Thái Hậu yêu thích là đủ các loại tượng Phật, kinh văn,...
Thái Hậu chỉ nhìn thoáng qua đã vẫy tay ra hiệu cho cung nữ bên người thu thọ lễ về.
"Chẳng lẽ con vật nhỏ nhà ngươi không có chuẩn bị thọ lễ cho ai gia sao?" Thái Hậu đột nhiên mở miệng nói.
Lời này nửa thật nửa giả, thân là Thái Hậu thì làm sao có thể thiếu mấy đồ vật quý giá đây?
"Có ạ." Như Tiểu Lam gật đầu thật mạnh. "Chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?"
"Lễ vật của ta là do ta tự mình làm... Không đáng giá so với bọn họ."
Hoàng đế hiếu kỳ nói. "Là cái gì, mang ra để trẫm được mở rộng tầm mắt một chút."
Như Tiểu Lam thận trọng móc một thẻ bài nhỏ bằng gỗ từ trong y phục ra và phía trên có điêu khắc hoa văn kỳ quái khi trên thẻ bài còn có cả dây tơ hồng.
Quả nhiên là một vật không đáng tiền.
Miệng Hoàng Hậu giật giật, thực ra thì nàng rất muốn chất vấn Như Tiểu Lam khi nàng không biết Như Tiểu Lam dùng phương pháp gì lại khiến cho cái mông Liễu Dương Quận Chúa nở hoa giống như bị gậy đánh vậy.
"Đây là cái gì?" Hoàng đế cầm thẻ bài gỗ lên nhìn một chút.
"Đây là thế thân phù." Như Tiểu Lam nói. "Là do ta tự mình làm, mang trên người có thể tránh được tai họa."
"Ồ? Thần kỳ như vậy sao?" Rõ ràng là hoàng đế không tin lắm.
"Là sự thật." Như Tiểu Lam nói với Thái Hậu. "Chỉ cần mang theo nó trên người, cho dù có người đáng mông ngươi thì ngươi cũng không sợ. Thế Thân Phù sẽ hóa giải tai họa giống như hôm nay ta bị Liễu Dương Quận Chúa đánh nhưng người đau chính là nàng."
Hoàng Hậu cứng lại.
Thái hậu vẫn chưa biết chuyện này và nhìn về phía Hoàng Hậu.
Hoàng Hậu không thể làm gì khác hơn là đành phải kiên trì nói hết chuyện này ra.
"Liễu Dương Quận Chúa thật sự bị thương?" Thái Hậu hỏi.
Hoàng Hậu gật đầu và uể oải nói. "Mặc dù đã bôi thuốc nhưng vẫn không thể xuống giường được."
"Lại còn có món đồ thần kỳ như vậy, nha đầu nhà ngươi sẽ không chỉ làm mỗi một cái thôi chứ?" Hoàng đế nhìn thấy Thái Hậu hứng thú đùa nghịch thế thân phù và trong lòng bất giác lại dâng lên một chút đố kỵ.
"Ta có làm hai cái." Như Tiểu Lam thành thật nói: "Nhưng một kia thì ta đã đưa cho Thanh Mặc Nhan, bởi vì phía trên có ghi tên hắn cho nên không thể chuyển giao cho người khác được."
Trong đại điện lập tức yên lặng như tờ khi nghe xong lời này.
Không ít người vừa nói còn đỏ con mắt hâm mộ nha đầu này vận khí thật tốt khi nàng được Thái Hậu coi trọng nhưng bây giờ lại rối rít tỏ ra 'hạnh tai lạc hoa'.
[hạnh tai lạc hoa:  cười trên nỗi đau của người khác ]
Có thứ tốt lại không dâng lên cho hoàng đế trước tiên, xem ra quan vận của Thiếu Khanh sắp tận rồi.
[quan vận: vận làm quan, số làm quan ]