Chương 254: Con vật nhỏ nổi giận, Úy Tử Ngang 'tiền đồ vô lượng'


Chương 254: Con vật nhỏ nổi giận, Úy Tử Ngang 'tiền đồ vô lượng'
Lão Hầu gia làm sao có thể để cho Thanh Mặc Nhan mang người chết lên, nhưng hắn lại không dám quát mắng Thanh Mặc Nhan ở trước mặt hoàng đế.
Hoàng đế lộ ra dáng vẻ sao cũng được. "Liễu Dương Quận Chúa không sao chứ."
"Hẳn là không có việc gì, Nhị đệ đã tự mình hộ tống nàng về phủ." Thanh Mặc Nhan thản nhiên nói.
"Không có việc gì thì tốt, không thể dễ dàng tha thứ cho những tên gây ra chuyện này." Ngữ khí của hoàng đế trở nên vô cùng sắc bén trong nháy mắt và dọa cho tất cả mọi người ở đây không khỏi toàn thân rét run.
Thanh Mặc Nhan vẫn đúng mức và chắp tay nói: "Vi thần tuân chỉ."
Nói cách khác, vụ án hôm nay lại muốn giao cho Thanh Mặc Nhan xử lý.
Lão Hầu gia mím môi.
Bình thường, những vụ án trong kinh thành đều giao cho Thuận Thiên Phủ tiếp nhận xử lý, nhưng hoàng đế lại thường xuyên đem một số vụ án quan trọng giao cho Thanh Mặc Nhan làm.
Nếu nói đây là thánh sủng, vậy cũng quá mức rồi, chẳng phải Thanh Mặc Nhan muốn một tay che trời?
Lão Hầu gia đang muốn đùn đẩy thay Thanh Mặc Nhan và lúc này Nhị thiếu gia mang Liễu Dương Quận Chúa bước vào.
Hiển nhiên là trước khi vào cửa, hai người đã đi rửa mặt trải đầu qua, đầu tân nương tử đội khăn cô dâu và bước lảo đảo đi theo phía sau Nhị thiếu gia.
Đôi mi thanh tú của Hoàng Hậu không khỏi nhăn lại.
"Liễu Dương không bị thương chứ?" Hoàng Hậu hỏi.
Liễu Dương Quận Chúa không đáp lời và nha hoàn bên người nàng nơm nớp lo sợ nói. "Quận Chúa hết thảy đều bình yên."
Hoàng Hậu thấy Liễu Dương Quận Chúa lẳng lặng đứng ở đó không phản ứng gì và cũng không tiện nói thêm gì nữa mà chỉ có thể để cho hai người đi vào bái đường.
Mỗi lần Liễu Dương Quận Chúa cúi xuống bái đường, động tác đứng dậy đều hơi trúc trắc và hình như đang cố chịu đựng khó chịu gì đó trong khi trên mặt Nhị thiếu gia cũng không mang biểu cảm vui mừng.
Như Tiểu Lam luôn cảm thấy lúc này hắn nên cất hết lụa đỏ đi và thay cho bọn họ mấy tấm lụa trắng mới hợp với tình hình.
"Liễu Dương Quận Chúa thật sự không có chuyện gì sao?" Như Tiểu Lam nhỏ giọng hỏi Thanh Mặc Nhan.
Thanh Mặc Nhan kéo môi và bỏ lại một câu. "Chỉ là động phòng trước mà thôi."
Như Tiểu Lam kinh sợ mở to mắt mèo.
Thật sự không nhìn ra, ngày thường Nhị thiếu gia mang dáng vẻ sợ hãi rụt rè và khi làm loại chuyện này lại vô cùng thuần thục.
"Ở Dạ Hạ Quốc này, nam nhi qua tuổi mười lăm, liền có thể lưu lại nha hoàn thông phòng ở trong viện." Thanh Mặc Nhan điểm lên đầu nhỏ của nàng.
Như Tiểu Lam chớp mắt to và đột nhiên nhìn về phía hắn. "Ngươi thì sao?"
"Cái gì?"
"Thanh Mặc Nhan, ngươi cũng có nha hoàn thông phòng sao?"
"Có." Khóe miệng Thanh Mặc Nhan tạo thành một đường cong và Như Tiểu Lam nhìn nghiêng cảm thấy hắn đang cười nhưng khi nàng cẩn thận quan sát lại hkoong nhìn ra được bất kỳ manh mối nào.
"Làm sao ta lại không biết?" Như Tiểu Lam bất ngờ nói.
"Lúc ngươi vừa mới đến Hầu phủ, bị cỏ bạc hà mèo dẫn đi, lúc ấy Liên cô nương muốn xử trí ngươi... Nàng chính là nha hoàn thông phòng do phụ thân an bài cho ta."
Như Tiểu Lam bĩu môi và khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ không vui.
Thanh Mặc Nhan càng cảm thấy thú vị nhưng trên mặt không để lộ ra chút biểu cảm nào.
Như Tiểu Lam nghẹn nửa ngày mới nói ra được một câu. "Thanh Mặc Nhan, ngươi đã ngủ qua với mấy nha hoàn thông phòng đó rồi sao?"
Đúng lúc Huyền Ngọc đứng ở bên người Thanh Mặc Nhan và nghe xong lời này mà run run cắn đầu lưỡi.
Thanh Mặc Nhan liếc mắt sâu kín nhìn sang và Huyền Ngọc lập tức đứng thẳng như cọc gỗ. Hôm nay cho dù cắn đứt đầu lưỡi thì hắn cũng không được để lộ ra ý cười một chút nào.
Thấy Thanh Mặc Nhan không trả lời câu hỏi của nàng, Như Tiểu Lam nóng nảy và kéo góc áo hắn. "Thanh Mặc Nhan, ngươi nói đi."
"Ngủ qua thì sao, mà chưa từng ngủ qua thì sao?" Thanh Mặc Nhan không chút để ý nói.
Như Tiểu Lam lập tức đỏ mặt lên. "Ngủ qua rồi ta mới không cần đâu!" Nàng quăng góc áo hắn và xoay người chạy vào đám người.
Thanh Mặc Nhan vốn định trêu chọc nàng một chút nhưng không ngờ tới lại khiến con vật nhỏ tức giận.
Lúc này khắp nơi trong phủ đều là khách khứa, chờ đến khi hắn lách đám người đi ra thì đã không thấy bóng dáng nàng đâu.
"Mau đi tìm." Thanh Mặc Nhan sa sầm mặt.
Huyền Ngọc kêu khổ trong lòng. Rõ ràng là Thế Tử chọc giận Như cô nương và cuối cùng người phải chịu xui xẻo lại là bọn hắn.
Phía bên này Nhị thiếu gia đã bái đường xong và dẫn Liễu Dương Quận Chúa đến phòng tân hôn.
Bây giờ Úy Tử Ngang mới đón Tần Diệu Thu ra khỏi phủ.
Tần Diệu Thu không hề biết chuyện phát sinh ở trong phủ khi Úy Tử Ngang dẫn nàng theo song song hành lễ với Haongf Thượng và Hoàng Hậu nương nương.
Tần Diệu Thu không ngờ tới hoàng đế thật sự đến Hầu phủ và căng thẳng đến mức đứng dậy vô tình dẫm phải góc váy mà người nghiêng ngả.
Vì Nhị thiếu gia là biểu ca của Tần Diệu Thu và khi ra khỏi cửa cần có hắn đến đỡ, cho nên hắn ở đứng cách đó không xa và thấy thế mà vội vàng duỗi tay ra đỡ.
Ai ngờ Úy Tử Ngang xuất thân là võ quan và động tác nhanh hơn mà lập tức ôm lấy Tần Diệu Thu.
Tần Diệu Thu xấu hổ mà mặt đỏ bừng.
Nhị thiếu gia lúng túng thu tay về.
Lúc ra khỏi cửa, Nhị thiếu gia định đỡ nhưng Thanh Mặc Nhan bước qua một bước chắn trước mặt hắn.
"Vẫn nên để bà hỉ đến đỡ biểu muội đi, Nhị đệ thân dính huyết khí và đỡ biểu muội ra khỏi phủ sẽ không may mắn." Thanh Mặc Nhan sâu xa nói và trong lời này đến ngay cả nửa điểm thương nghị cũng không có.
Bà hỉ là người biết nhìn sắc mặt người khác và lập tức đến đỡ Tần Diệu Thu ra khỏi cửa.
Úy Tử Ngang lặng lẽ nhìn sang Nhị thiếu gia và thấy sắc mặt đối phương không tốt.
Xem ra vị Nhị thiếu gia của Hầu phủ không được Thiếu Khanh đại nhân coi trọng và sau này hắn cũng không thể đứng sai đội.
Nghĩ đến đây, thái độ cung kính của hắn đối với Nhị thiếu gia không khỏi giảm đi bảy phần.
Hoàng đế uống một ngụm rượu tượng trưng và sau đó đứng dậy hồi cung cùng với Hoàng Hậu.
Trong nhà Úy Tử Ngang không có song thân, người đến dự tiệc đều là đồng liêu trước kia của hắn, cho nên Thanh Mặc Nhan liền bảo hắn dẫn Tần Diệu Thu đến phòng tân hôn phía sau và hắn trở lại Hầu phủ bồi mọi người uống rượu mừng.
Tâm trạng Nhị thiếu gia rõ ràng không tốt, bực bội kính rượu khách và một lúc sau đã hiện ra dáng vẻ ngà ngà say.
Vất vả lắm Huyền Ngọc mới tìm được Như Tiểu Lam trở về nhưng nàng lại không chịu để ý đến Thanh Mặc Nhan. Thanh Mặc Nhan lại bận rộn việc xã giao và tạm thời không tách ra được nên hắn không thể làm gì khác ngoài bảo Huyền Ngọc nhìn chằm chằm nàng.
Thanh Mặc Nhan mang theo Úy Tử Ngang đi kính rượu mọi người và suýt chút nữa khiến đồng liêu của Úy Tử Ngang rớt cả tròng mắt ra ngoài.
"Ta không nhìn lầm chứ, Thiếu Khanh đại nhân lại mang vẻ mặt ôn hòa nói chuyện với Úy Tử Ngang."
"Người Úy Tử Ngang cưới là biểu muội của Thiếu Khanh đại nhân... Nhưng bất kể nhìn như thế nào đều giống như em rể thân thiết vậy?"
"Xem ra con đường sau này của Úy Tử Ngang sẽ vô cùng thuận lợi."
Mọi người đang nghị luận thì chợt thấy Thanh Mặc Nhan mang theo Úy Tử Ngang đi tới bên cạnh một quan viên. Giới thiệu đơn giản một phen, vị quan viên mỉm cười và lấy ra một phong thư từ trong ngực giao cho Úy Tử Ngang.
Không ít người đều nhìn chằm chằm từ phía xa. "Đó không phải là Tống tướng quân của Kim Ngô Vệ sao?"
"Úy Tử Ngang chỉ là thất phẩm điển nghi, bởi vì hắn cưới biểu muội của Thiếu Khanh đại nhân mà may mắn được làm quen với Tống tướng quân. Hôn sự này hắn thật sự kiếm được một món hời lớn."
Mọi người đang nói liền thấy Úy Tử Ngang chắp tay thi lễ với Tống tướng quân và sau đó đi về phía bàn tiệc bọn họ.
"Úy Tử Ngang, người mới vừa rồi là Tống tướng quân của Kim Ngô Vệ sao?" Có người không nhịn được mà hỏi.
"Đúng vậy."
"Ngươi với hắn mới vừa rồi đã nói cái gì?" Mọi người vây lại đây.
Úy Tử Ngang khẽ mỉm cười. "Tống đại nhân đem điều lệnh cho ta và muốn ta tiến cung làm việc sau đại hôn."
Đem phong thư sáng ngời trong tay ra, mọi người đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
Thật đúng là muốn giết người mà.
Úy Tử Ngang, một thất phẩm điển nghi lại trong thoáng chốc được tiến vào Kim Ngô Vệ làm việc.
"Úy Tử Ngang, ngươi được đó, ngày sau thành công đừng quên huynh đệ đó!"
"Đi theo Thiếu Khanh đại nhân, sẽ không thiếu chỗ tốt cho ngươi."
Mọi người có khen tặng, có hâm mộ và hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của Nhị thiếu gia nhìn về phía bên này. Ngón tay gắt gao nắm chặt chén rượu và đầu ngón tay trắng bệch một mảnh.