Chương 300: Lần này đắc tội với Hoàng Hậu, tắm xong rồi thì chúng ta trò chuyện


Chương 300: Lần này đắc tội với Hoàng Hậu, tắm xong rồi thì chúng ta trò chuyện
Trở về Thanh Hầu phủ, Thanh Mặc Nhan trực tiếp đưa Như Tiểu Lam về viện và sau đó hắn mang theo vài thuộc hạ ra khỏi phủ một lần nữa.
Như Tiểu Lam không dám hỏi hắn đi đâu và chỉ có thể ngoan ngoãn đợi ở trong viện.
Thời điểm muộn hơn một chút, Sử Đại Thiên đến báo tin: "Nhị thiếu gia trở về phủ, đến thượng viện và nghe nói là khóc ở trước mặt lão Hầu gia không ra bộ dạng gì cả."
Ở bên ngoài ăn lỗ, trở về cáo trạng?
Nhị thiếu gia thật đúng là không được tích sự gì cả, chút bản lãnh này còn muốn đi hại người.
Như Tiểu Lam nhếch môi.
Nàng mới không sợ đâu và bọn họ cũng đừng nghĩ đến chuyện có thể xông vào viện này khi có Thanh Mặc Nhan ở đây.
Quả nhiên là cho đến khi trời tối, lão Hầu gia cũng không dám phái người đến gây phiền toái cho anngf.
Bởi vì xảy ra chuyện không vui ở trong cung, cho nên Như Tiểu Lam cũng không thấy ngon miệng lắm lúc dùng bữa tối. Nàng tùy tiện uống vào một chút cháo loãng rồi sai người dọn cơm đi và rúc ở trên giường gần cửa sổ rồi mơ màng ngủ thiếp di.
Thời điểm Thanh Mặc Nhan trở về, đã là giờ tắt đèn.
Trong viện vang lên tiếng bước chân ồn ào và Như Tiểu Lam ngáp tỉnh lại.
Thanh Mặc Nhan thấp giọng phân phó Huyền Ngọc ở hành lang và sau đó xoay người vào phòng.
"Tới giúp ta thay y phục." Thanh Mặc Nhan thấy nàng uể oải cuộn người ở trên giường và mặt trầm như nước nói.
Như Tiểu Lam ngoan ngoãn đi tới và cố hết sức cởi đai lưng giúp hắn.
Thanh Mặc Nhan đứng không nhúc nhích, Như Tiểu Lam với không tới đầu vai hắn và vì muốn giúp hắn cởi áo ngoài xuống mà đành phải dùng sức kéo.
"Xẹt." Tiếng vải gấm rách vang lên.
Khóe miệng Thanh Mặc Nhan co rút: "..."
Như Tiểu Lam lộ ra vẻ mặt đầy vô tội: "..."
Phần lưng cẩm bào bị rách một đường thật dài.
"Chất liệu này quá kém đi." Như Tiểu Lam chột dạ nói.
"Là nàng quá ngốc."
Như Tiểu Lam nói với vẻ mặt đau khổ. "Là chàng lớn lên quá cao."
"Nàng không biết đứng lên trên ghế sao?"
Như Tiểu Lam chửi thầm trong lòng: "Ai bảo chàng không cần nha hoàn phục vụ, lại muốn sai khiến ta."
Nàng vừa giúp hắn cởi y phục vừa ngáp ngắn ngáp dài.
"Con vật nhỏ." Âm thanh trầm thấp mà tao nhã của Thanh Mặc Nhan vang lên. "Nàng không muốn ta giúp thay y phục sao?"
"Không, không có." Như Tiểu Lam vội vàng đem cái ngáp cuối cùng nuốt trở về.
Thanh Mặc Nhan rũ mắt. "Bởi vì chuyện của nàng, ta bận rộn cả buổi tối, cho tới bây giờ vẫn chưa dùng cơm."
Như Tiểu Lam ngây người và mắt mèo chớp.
Lời này của Thanh Mặc Nhan có ý gì. Với tính cách của hắn, cho dù mệt mỏi hơn nữa cũng không lên tiếng nhưng bây giờ lại càu nhàu ở trước mặt nàng.... Chẳng lẽ hắn đang trách nàng? Hay là hắn cảm thấy nàng vẫn chưa đủ quan tâm hắn...
Thanh Mặc Nhan tự mình cởi ngọc quan trên đỉnh đầu và tóc dài như thác trượt xuống. Tóc xõa trên vai với lưng nổi bật trên nền trung y màu trắng đang mặc và khiến cho nàng hơi không thể rời mắt được.
"Ực." Nàng nuốt nước miếng theo bản năng.
Thanh Mặc Nhan híp mắt, nghiêng đầu nhìn về phía nàng và đôi môi khẽ mở: "Con vật nhỏ, hầu hạ ta tắm rửa."
Như Tiểu Lam kêu "A" lên.
Bởi vì giật mình, âm thanh nàng hơi lớn và đến ngay cả toàn bộ hộ vệ đứng bên ngoài trong viện đều nghe rõ ràng.
"Thế Tử?" Huyền Ngọc cúi thấp người thử hỏi thăm.
"Không có việc gì, các ngươi lui ra đi." Thanh Mặc Nhan nhíu mày và chậm rãi xoay người đi đến phòng tắm.
Như Tiểu Lam đứng ở nơi đó giống như một đứa ngốc.
Hắn vừa mới nói cái gì... Muốn nàng đến hậu hạ hắn tắm rửa sao?
A a a a...
Trong đầu nàng không ngừng hiện lên những hình ảnh nghiêm cấm trẻ con không được nhìn và khuôn mặt nhỏ nhắn của Như Tiểu Lam chợt đỏ bừng.
"Nàng còn đang mè nheo cái gì?" Trong phòng tắm truyền tới thanh âm không vui của Thanh Mặc Nhan.
"Đến đây, đến đây." Như Tiểu Lam căng da đầu đi vào phòng tắm và ánh mắt cũng không dám dừng ở trên người Thanh Mặc Nhan.
"Đến gội đầu giúp ta." Thanh Mặc Nhan đã vào thùng và tựa người vào mặt trên tường.
Như Tiểu Lam âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may chỉ là giúp gội đầu, xem ra là nàng suy nghĩ quá nhiều rồi.
Nàng len lén vỗ hai gò má mình và đi lại gần lấy gáo gỗ múc nước
Nghĩ lại thì, đây đúng là lần đầu tiên nàng phục vụ hắn, trước kia luôn là hắn giúp tắm và đến ngay cả thời điểm nàng là linh miêu cũng vậy.
"Liễu Dương Quận Chúa vẫn chưa trở về phủ, Hoàng Hậu đã đưa nàng về nhà mẫu thân." Thanh Mặc Nhan sâu kín nói đến chính sự và Như Tiểu Lam vểnh tai lắng nghe cẩn thận khi nàng dần dần quên mất sự thấp thỏm trong lòng.
"Hoàng Hậu cũng muốn giúp Liễu Dương Quận Chúa tránh đầu sóng ngọn gió sao?" Như Tiểu Lam hỏi và đồng thời đổ nước lên tóc hắn.
Thanh Mặc Nhan cười lạnh. "Là để tránh đầu sóng ngọn gió cũng không sai, cũng không phải tạm thời và nàng sẽ không bao giờ trở lại Thanh Hầu phủ nữa."
Như Tiểu Lam ngây người ra, lời này của Thanh Mặc Nhan là có ý gi?
Thanh Mặc Nhan cũng không quay đầu lại và nói. "Nàng cảm thấy Hoàng Hậu nương nương sẽ để cho người nhà mẹ đẻ mình làm mất thể diện ngay trước mặt mọi người sao?"
"Sẽ không." Như Tiểu Lam đàng hoàng nói.
"Cho nên nàng sẽ không để cho Liễu Dương Quận Chúa lộ mặt nữa."
Như Tiểu Lam chớp mắt và khó hiểu nói. "Liễu Dương Quận Chúa sẽ thế nào, nàng là chính thê của Nhị thiếu gia, cũng không thể mãi mãi như vậy được..."
"Có lẽ sẽ đưa nàng vào trong miếu tu hành. Có lẽ sẽ nói nàng bị bệnh nặng và chờ một khoảng thời gian nữa sẽ tuyên bố với bên ngoài là nàng bệnh nặng qua đời. Sau đó sẽ đưa nàng đến nông thôn."
Thật thê thẩm.
Như Tiểu Lam lè lưỡi.
"Muốn động vào đồ của ta, còn phải xem có bản lãnh mới được." Thanh Mặc Nhan thoải mái hưởng thụ sự phục vụ khó có được.
Như Tiểu Lam đột nhiên tựa đầu nhìn gò má của hắn. "Thanh Mặc Nhan, chàng nói xem, Hoàng Hậu nương nương có thể vì vậy mà hận chúng ta hay không?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn ở ngay trước mặt, Thanh Mặc Nhan đưa tay ra và ngón trỏ thon dài vân vê cằm nàng. "Nàng nói xem? Đương nhiên là nàng hận chết ta rồi."
Như Tiểu Lam chú ý đến, hắn dùng là "ta" mà không phải là "chúng ta".
"Nàng có thể gây bất lợi cho chàng hay vì vậy mà trả thù chàng hay không?"
"Nàng sợ sao?" Khoảng cách giữa hai người rất gần và hô hấp hòa lẫn vào nhau.
Khoảng cách gần như vậy, áp lực rất lớn.
Như Tiểu Lam muốn lùi về phía sau theo bản năng.
Ngón tay Thanh Mặc Nhan lại không rời đi và tiếp tục nắm lấy cằm nàng rồi kéo nhẹ về phía trước.
"Nếu đã bị Hoàng Hậu ghi hận, nàng biết sợ rồi sao?" Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt nàng.
Như Tiểu Lam mất tự nhiên và hơi mím môi. "Sợ thì có ích gì chứ, ta với chàng đã cùng ngồi trên một con thuyền. Nếu như chàng bị hãi thì ta cũng không có khả năng chạy thoát được. Nhưng chỉ là chàng thường xuyên tiến cung và ta lo lắng nàng sẽ hại chàng."
"Nói như vậy là nàng đang lo lắng cho ta sao?"
Cũng không biết có phải là do nhiệt độ nước ấm trong thùng quá cao hay không, Như Tiểu Lam chỉ thấy một mảng mờ mịt trước mắt, bị con ngươi trắng đen rõ ràng của hắn nhìn chằm chằm và lòng nàng có chút không chịu nghe theo khống chế.
Nơi này quá nóng, nàng dường như sắp không thở nổi.
"Dĩ nhiên là lo lắng cho chàng rồi." Nàng yếu ớt đáp lời và thanh âm vừa nhỏ vừa mềm mại nhẹ nhàng tựa như con mèo nhỏ vậy.
Tiếng nước chảy "rào rào" và Thanh Mặc Nhan đứng lên từ trong thùng.
Như Tiểu Lam chỉ cảm thấy đầu óc "oanh" một tiếng và hóa thành trống rỗng.
"Chàng... Chàng..." Nàng ậm ừ nửa ngày và mới phát hiện hóa ra bản thân vẫn luôn luôn nhìn chằm chằm vào chỗ đó của hắn.
"Ta, ta đi lấy khăn tắm." Nàng xoay người vừa muốn chạy trốn thì bên hông căng thẳng và bị người nào đó nhấc lên khỏi mặt đất.
"Buông tay, vừa rồi ta đã tắm qua." Cẳng chân nàng đạp loạn xạ.
"Tắm rồi? Vừa đúng lúc, chúng ta vào phòng trong nói chuyện." Thanh Mặc Nhan một tay kéo khăn tắm qua, một tay khác dẫn nàng theo tựa như bắt gà con bước ra khỏi ao.
Như Tiểu Lam lấy tay đỡ trán.
Còn có thiên lý nữa hay không, tại sao mỗi lần bọn họ nói chuyện, đều phải tiến hành ở dưới bầu không khí kỳ quái như thế.
Hảo hảo nói chuyện sẽ chết sao!



loading...Đang upload dữ liệu, vui lòng không đóng cửa sổ này! Cảm ơn!