Chương 302: Lão bộc của Thanh Hầu phủ, diệt khẩu


Chương 302: Lão bộc của Thanh Hầu phủ, diệt khẩu
Mặc dù mấy ngày này Như Tiểu Lam luôn đợi ở trong Thanh Hầu phủ, nhưng nàng đều biết không sót một thứ về những chuyện xảy ra ở bên ngoài.
Có Sử Đại Thiên ở đây, mỗi ngày nàng đều có thể nghe được tin tức mới nhất.
Đề tài bàn tán của trăm họ trong kinh thành, hạ nhân các phủ đi ra ngoài mua đồ cũng mang theo chút tin tức.
"Lục điện hạ bị Hoàng Thượng phạt cấm túc, muốn hắn đóng cửa tự kiểm điểm hơn trăm ngày."
"Nghe nói người bịt mặt hôm đó cũng bắt được và bị Đại Lý Tự Thiếu Khanh nhốt vào ngục..."
Làm gì có người nào bịt mặt chứ, chỉ là Hoàng Thượng muốn che giấu tai mắt người đời mà thôi. Để che giấu giúp con trai hắn, thân là Hoàng Thượng, làm vậy cũng rất hiển nhiên.
"Mấy lần Nhị thiếu gia của Thanh Hầu phủ đến tận cửa phủ Liễu Dương Quận Chúa, đều bị nhốt ở ngoài cửa và hiện giờ trên đường  mọi người đều nói Nhị thiếu gia nhân từ, là một người hết mực yêu thương nương tử."
Nghe lời Sử Đại Thiên nói, Như Tiểu Lam kinh sợ đến trợn mắt há hốc mồm.
Người nhân từ và hết mực yêu thương nương tử trong lời bọn họ nói, thật sự là Nhị thiếu gia trong phủ bọn họ sao?
Nhìn thế nào cũng không giống tác phong của hắn.
Sử Đại Thiên cười ha ha. "Hẳn là lão Hầu gia đưa ra chủ ý cho nhi tử hắn, làm như vậy thì sau này Nhị thiếu gia mới có thể cưới được nương tử mới. Nếu không chẳng có cô nương nhà nào nguyện ý gả cho hắn."
Suy nghĩ kỹ một chút cũng đúng, đến ngay cả Niên thị cũng giả vờ bị bệnh chạy về nhà mẹ đẻ và chẳng lẽ đám người bên ngoài đó thật sự không đoán ra được chút gì sao?
Nàng đang nói chuyện với Sử Đại Thiên thì Huyền Ngọc từ bên ngoài đi vào. "Như cô nương, đồ đạc đã thu thập xong chưa?"
Bởi vì ngày đó ở trong cung, Hoàng Thượng đồng ý để Thanh Mặc Nhan mang nàng đến Thạch Phường Trấn và đến phủ Minh Duyệt Quận Chúa ở ít ngày, cho nên lần này nàng mang theo không ít đồ.
Nàng nhìn kỹ hai cái rương trong phòng và đây chính là toàn bộ những thứ nàng muốn mang theo nhưng không được.
Thanh Mặc Nhan không để cho nàng mang theo những thứ đáng giá kia và nói là đến lúc đó đặt mua là được. Nàng suy nghĩ một chút thì cảm thấy cũng đúng và nàng cũng không có ý định sống luôn ở phủ Minh Duyệt Quận Chúa.
Nhìn bộ dạng lưu luyến không thôi của nàng, Huyền Ngọc an ủi. "Thế Tử đã phái người đến Thạch Phường Trấn trước, đồ đạc trong phủ Quận Chúa đều được đặt mua đầy đủ và Như cô nương chỉ cần mang chút đồ tùy thân là được."
Ánh mắt Như Tiểu Lam lập tức sáng lên.
Có Thanh Mặc Nhan thật sự là bớt lo và bất kể đi đâu cũng không cần nàng phải bận tâm.
"Sử Đại Thiên cũng đi sao?" Như Tiểu Lam hỏi.
"Đương nhiên rồi." Sử Đại Thiên cười ha ha và nói. "Vất vả lắm mới trở về một chuyến, cuối cùng thì tiểu nhân cũng có thể khoe khoang khắp trấn rồi."
Sử Đại Thiên chính là dân địa phương của Thạch Phường Trấn. Tuy rằng bên người không có thân nhân, nhưng suy cho cùng đó cũng là nơi hắn sinh ra và lớn lên.
Lựa chọn ban đầu của hắn là rời đi với Thanh Mặc Nhan, có thể nói đây là quyết định chính xác nhất trong cuộc đời này của hắn.
Huyền Ngọc sai người đem cái rương của Như Tiểu Lam mang ra ngoài.
Như Tiểu Lam chỉ mang theo một cái túi gấm bên người và bên trong đựng chu sa với lá bùa.
Lúc ra khỏi phủ, Như Tiểu Lam chú ý đến một hạ nhân đang lén lút thò đầu nhìn ra bên ngoài.
Như Tiểu Lam kinh ngạc nhìn sang và người đó lập tức rụt đầu lại rồi núp vào.
Đây là chuyện gì? Chẳng lẽ lão Hầu gia còn ngầm phái người theo dõi nàng sao?
"Như cô nương lên xe đi." Huyền Ngọc đứng ở cửa phủ và cũng không thèm nhìn đến tên hạ nhân đang rình coi kia.
"Hắn..." Như Tiểu Lam muốn nhắc nhở Huyền Ngọc và chợt nhớ đến Huyền Ngọc với đám tử sĩ hộ xe này đều có công phu, cho nên làm sao bọn họ có thể không chú ý đến tên hạ nhân rình coi kia chứ.
Những chuyện này cũng không cần nàng phải bận tâm đến.
Lên xe ngựa, rời khỏi Thanh Hầu phủ và tâm tình Như Tiểu Lam không tốt lên được.
Đến Thạch Phường Trấn, nàng phải đi nhìn một cái xem, phủ Quận Chúa xây xong có giống với cái nơi nàng sống ở thời hiện đại hay không.
Nàng đang nghĩ như vậy thì xe ngựa đột nhiên chậm lại.
Vén màn xe lên, Như Tiểu Lam chú ý đến Thanh Mặc Nhan cưỡi ngựa mang theo một vài người đang đứng ở cửa thành chờ nàng.
Hả? Ngoài Trường Hận ra, làm sao đến ngay cả đầu bếp của Đại Lý Tự là Thiên Thừa lão nhân cũng theo tới đây, chẳng lẽ dọc đường đi phải ăn bánh bao sao?
Trường Hận đi theo bọn họ còn có thể hiểu được, bởi vì Thanh Mặc Nhan sẽ mượn cơ hội này để cùng Trường Hận đi lên núi tìm kiếm Trường Nguyên lão tiên sinh thật sự.
Thanh Mặc Nhan ngồi trên lưng ngựa nhìn nàng và hiển nhiên là không có ý định lên xe.
Đoàn người ra khỏi cửa thành và lên quan đạo.
[lên quan đạo: ám chỉ chính thức lên đường ]
Đi khoảng nửa canh giờ, xe ngựa chậm lại lần nữa.
Có người gõ cửa kính xe.
Như Tiểu Lam vén màn xe lên và chỉ thấy Thanh Mặc Nhan cưỡi ngựa lại gần.
"Biến thành linh miêu đi theo ta." Hắn nói thật nhỏ.
Như Tiểu Lam ngẩn người ra và rất ít khi hắn chủ động yêu cầu nàng biến trở về hình dạng linh miêu.
Hắn đã đưa ra yêu cầu, tất nhiên là sẽ có lý do của hắn.
Như Tiểu Lam biến trở về linh miêu ở trong xe và sau đó nhảy lên cửa kính xe.
Thanh Mặc Nhan tỉnh rụi vươn tay ra và túm lấy sau cổ nàng rồi bỏ nàng vào trong lồng ngực.
Vừa đến trên người hắn, nàng lập tức hoạt động thân thể tìm một tư thế thoải mái nhất và sau đó 'oa oa' bất động.
Thanh Mặc Nhan hạ màn xe xuống và đánh người rời khỏi.
Như Tiểu Lam thò đầu nhỏ ra và tò mò nhìn Thanh Mặc Nhan lặng lẽ cưỡi ngựa rời khỏi đội ngũ.
Bên người bọn họ chỉ mang theo Huyền Ngọc với ba tử sĩ mặc trang phục gia đinh, còn một người nữa rõ ràng là đầu bếp của Đại Lý Tự, Thiên Thừa lão nhân.
Đây rốt cuộc là tổ hợp kỳ quái gì vậy, bọn họ muốn đi đâu?
Cảm nhận được ánh mắt khó hiểu của con vật nhỏ, Thanh Mặc Nhan cúi đầu xoa xoa đầu nàng. "Thiên Thừa xuất thân từ lục lâm, biết không ít người trong hắc đạo, hắn giúp ta tìm lão bộc trước kia của Thanh Hầu phủ."
[lục lâm: ám chỉ sơn tặc ]
Ánh mắt Như Tiểu Lam sáng lên.
Thật sự tìm được rồi! Nếu nói như vậy thì bọn họ sẽ nhanh chóng biết được chuyện lúc trước lão Hầu gia cưới Lục thị vào phủ như thế nào.
Đoàn người phóng ngựa chạy như điên, xuyên qua đường nhỏ, lại chạy tiếp khoảng nửa canh giờ và lúc này mới nhìn thấy một thôn xóm nhỏ ở trước mặt.
Thiên Thừa lão nhân để tay cong lại lên miệng và huýt sáo một tiếng bén nhọn.
Không bao lâu sau, một mao đầu tiểu tử chạy tới từ trong thôn.
[mao đầu tiểu tử: nhóc con mà tóc vẫn để chỏm ]
Thiên Thừa chỉ vào tiểu tử kia và nói với Thanh Mặc Nhan. "Chính là hắn tìm được chỗ này, Thiếu Khanh đại nhân đi cùng với hắn đi."
Thanh Mặc Nhan khẽ vuốt cằm, thúc ngựa và chỉ mang theo một mình Huyền Ngọc vào thôn với mao đầu tiểu tử kia.
Thiên Thừa với ba tử sĩ kia chờ ở bên ngoài.
Mao đầu tiểu tử kia dẫn bọn họ vào một hộ gia đình.
Sân không lớn, trông không giống nhà giàu có, nhưng lại được dọn dẹp rất sạch sẽ.
"Nhị nương, Thế Tử đến rồi." Mao đầu tiểu tử cúi đầu vào trong nhà gọi.
Thanh Mặc Nhan xuống ngựa và ôm Như Tiểu Lam đã biến thành linh miêu vào nhà.
Một lão thái thái đã hơn 60 tuổi đi ra và run run rẩy rẩy quỳ xuống. "Xin thỉnh an Thế Tử..."
Thanh Mặc Nhan duỗi tay ra đỡ. "Lão thái không cần đa lễ."
Huyền Ngọc tiến lên đỡ lão thái thái đứng lên.
Mọi người vào phòng.
Lão thái thái cười khổ nói. "Thế Tử muốn biết điều gì, xin cứ nói thẳng, lão nhân đến tuổi này đã biết thiên mệnh, cho dù người của Hầu gia tìm đến, cũng lắm là mất đi một cái mạng mà thôi."
"Phụ thân ta từng tìm ngươi sao?" Thanh Mặc Nhan híp mắt.
"Không chỉ là tới tìm lão thân... Những người rời khỏi phủ năm đó, tất cả đều cố gắng trốn đi, che giấu tung tích và sợ rằng là đến bây giờ không còn sống mấy người."
Nghe lời này, Như Tiểu lam kinh ngạc trợn tròn mắt mèo.
Đây là có ý gì? Chẳng lẽ lão Hầu gia ngoài mặt thả lão bộc về hết quê nhưng sau lưng lại âm thầm giết người diệt khẩu sao?