Chương 345: Kiệu hoa nứt hỏng! Mùi hương thảo dược 


Chương 345: Kiệu hoa nứt hỏng! Mùi hương thảo dược 
Dưới khăn voan, truyền tới âm thanh 'răng rắc răng rắc' rất rõ ràng.
Thanh Mặc Nhan thuận thế nhìn về phía hai tay Như Tiểu Lam.
Như Tiểu Lam rụt tay vào tay áo tựa như chột dạ và dùng tay áo to rộng che tay lại.
Thanh Mặc Nhan nhìn sang Trường Hận.
Trường Hận có cảm giác sống không còn gì luyến tiếc.
Thanh Mặc Nhan âm thầm bật cười.
Cũng biết con vật nhỏ không bao giờ chịu ngồi yên, mặc kệ chuyện gì chỉ cần không nhìn chằm chằm vào nàng liền sẽ xảy ra chuyện, cho nên hắn mới gọi Trường Hận đến và bảo nàng đổi sang y phục nữ nhân ở bên người Như Tiểu Lam.
"Giờ lành đã đến, cõng tân nương lên kiệu!" Hỉ bà gân cổ lên hô.
Một hỉ bà đi qua muốn cõng Như Tiểu Lam nhưng Thanh Mặc Nhan đã làm động tác ngăn lại.
Mọi người trố mắt nhìn nhau.
Thiếu Khanh đại nhân đây là muốn làm cái gì? Tự mình cõng tân nương sao?
"Hoàng Thượng tứ hôn, không thể xảy ra chút sai lầm, vẫn là để ta tự làm." Thanh Mặc Nhan nhàn nhạt nói và cúi người bế Như Tiểu Lam từ trên giường lên.
Hỉ bà đứng một bên cơ trí thấy vậy vội vàng sửa lời. "Tân lang bế tân nương lên kiệu!"
Thanh Mặc Nhan bế ngang Như Tiểu Lam sải bước ra khỏi cửa và hỉ bà phía sau lại la hét. "Trái táo tân nương tử cầm đâu rồi?"
Trường Hận đóng giả làm nha hoàn bên người Như Tiểu Lam và cúi đầu đáp lời.
Khóe môi Thanh Mặc Nhan nghéo một cái và thấp giọng nói: "Ăn hết cả quả, không sót lại một miếng nào cho ta?"
"Còn sót chút thịt quả..." Như Tiểu Lam nói theo bản năng, đồng thời giơ tay lên và nhét hạt táo lớn đó vào trong miệng hắn.
Trong nháy mắt, mọi người trong viện lập tức hỗn loạn trong gió.
Tại sao trái táo trong tay tân nương biến thành hạt chứ? Mọi người đều nhìn trộm sắc mặt của Thanh Mặc Nhan, Thiếu Khanh đại nhân sẽ tức giận chứ?
Thanh Mặc Nhan dùng răng cắn cả ngón tay nàng.
Lúc này, Như Tiểu Lam mới ý thức được nàng vừa mới làm cái gì và chột dạ muốn móc hạt từ trong miệng hắn ra.
"Buông ra." Nàng nhỏ giọng năn nỉ và thanh âm vừa nhỏ vừa êm ái giống như mèo con kêu vậy.
Thanh Mặc Nhan lập tức mềm nhũn trong lòng và nới răng ra.
Như Tiểu Lam sợ hãi giấu hạt táo trong ống tay áo một lần nữa.
Thanh Mặc Nhan ngửa đầu cười to, khiến mọi người trợn mắt há hốc mồm.
Từ lúc nào mà tính khí Đại Lý Tự Thiếu Khanh lại tốt như vậy, tân nương phá hỏng quy củ không nói, còn nhét hạt táo vào trong miệng hắn. Lạ ở chỗ là hắn không hề tức giận và thực sự khiến cho người ta bất ngờ.
Thah Mặc Nhan ra khỏi cửa điền trang, đi tới trước cỗ kiệu và nói khẽ với nàng. "Ta bảo Trường Hận đi theo bên người nàng, bất kể là lát nữa trên đường phát sinh chuyện gì, nàng cũng không cần phải hoảng sợ."
Như Tiểu Lam gật đầu lia lịa.
Thanh Mặc Nhan đặt nàng vào trong kiệu.
Đội ngũ đón dâu trên đường thổi kèn đánh trống và cuối cùng cũng thuận lợi vào thành.
Như Tiểu Lam ngồi ở trong kiệu, trực tiếp vén khăn voan lên và vụng trộm nhìn ra phía ngoài qua góc rèm nâng lên.
Trước Thanh Hầu phủ đã sớm tụ tập không ít khách khứa đến để chúc mừng.
Ngũ hoàng tử Vu Nguyên Quân với Thái Tử Vu Thanh Thành cũng đứng ở trong đám người và lẳng lặng nhìn đội ngũ rước dâu đến gần từ xa.
Thái Tử nở nụ cười, ánh mắt rơi ở trên người Thanh Mặc Nhan cưỡi con ngựa cao to đi ở phía trước đội ngũ và trong mắt mang theo ý tứ hàm xúc mờ mọt không rõ ràng.
Tầm mắt Vu Nguyên Quân dừng ở trên người một nha hoàn đi theo sát bên cạnh kiệu hoa.
Hắn chưa từng thấy qua dáng vẻ của nha hoàn kia, nhưng lại mang đến cho hắn cảm giác quen thuộc.
Bóng người nàng cực kỳ giống bóng dáng mà hắn nhìn thấy trong xe ngựa Minh Duyệt Quận Chúa ngày đó...
Mắt thấy kiệu hoa sắp đến cửa phủ.
Thanh Mặc Nhan hơi nghiêng đầu và âm thầm liếc mắt ra hiệu Huyền Ngọc.
Huyền Ngọc đi chậm nửa bước và đánh mắt về phía mấy kiệu phu nâng kiệu.
Tiếng pháp vang lên trước cửa chính Hầu phủ.
Hỉ bà đã sai người bày xong chậu than với yên ngựa và chỉ đợi kiệu hoa đến.
Đúng lúc này, đột nhiên xảy ra một chuyện khiến ta trố mắt nghẹn họng.
Kiệu hoa dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, chia năm xẻ bảy, mấy tên kiệu phu đều tự khiêng đòn kiệu, sau đó đi về phía trước nhưng tân nương vẫn ngồi tại chỗ.
Cái gì? Đã xảy ra chuyện gì?
Như Tiểu Lam đột nhiên phát hiệu cỗ kiệu đang nứt ra và bản thân bị lộ ra ngoài.
Xung quanh đều là bách tính với khách khứa của Thanh Hầu phủ xem nát nhiệt và bọn họ mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn vào nàng trong khi nàng cũng nhìn chằm chằm lại bọn họ.
Đây là tình huống quái quỷ gì vậy, tại sao nàng ngồi ở trên đường cái?
Trường Hận nắm lấy khăn voan trong tay nàng và trùm lên đầu nàng.
"Chuyện gì thế này?" Như Tiểu Lam kêu và khăn trùm lên lại khiến nàng không nhìn thấy cái gì cả.
"Xuỵt..." Trường Hận phát ra âm thanh 'xuỵt'. "Đừng nói chuyện, tất cả đều có Thiếu Khanh đại nhân."
Có lời này, Như Tiểu Lam không còn lo lắng nữa.
Nhưng mặc trên người bộ hỉ phục đỏ thẫm như vậy ngồi ở trên đường phố, thật sự rất phong cách.
Mấy kiệu phu đều lộ vẻ mặt đầy vô tội giống như bọn họ cũng không hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra.
Vì sao cỗ kiệu này lại nứt hỏng?
Lúc này, Thanh Mặc Nhan xuống ngựa và đi tới trước cỗ kiệu bị nứt hỏng.
Huyền Ngọc sai người tiến lên xem xét.
"Thế Tử, cỗ kiệu quá cũ và mặc dù bên ngoài đã được đánh bóng mới một lần nữa, nhưng ván gỗ bên trong quá mỏng và vốn không thể chịu được lực." Có người cất giọng bẩm báo.
Nghe nói như vậy, người xem náo nhiệt xung quanh lập tức sôi nổi.
Bất kể là ai thanh thần cũng đều phải đi thuê cỗ kiệu, nhưng chỉ có bách tính hộ nghèo mới đi thuê loại kiệu cũ giá rẻ này. Thanh Hầu phủ là nơi nào và dù nghèo đi chăng nữa cũng không đến mức phải thuê loại kiệu này chứ?
Hơn nữa, người thành thân hôm nay là Thế Tử của Thanh Hầu phủ, Đại Lý Tự Thiếu Khanh, lại được hoàng đế tứ hôn, làm sao có thể không có tiền lo cho hôn sự chứ.
Xung quanh có vài người tiến tới nhìn cỗ kiệu kia.
"Chậc chậc... Ván gỗ bên trong đều hỏng hết, khó trách..."
"Haiz, ta sống hơn nửa đời người, vẫn là lần đầu tiên thấy cỗ kiệu cũ như vậy, đáng ra phải sớm đem đi làm củi mới đúng chứ."
"Thanh Hầu phủ đây là muốn làm cái gì, Thế Tử bọn họ thành thân lại muốn dùng loại kiệu này rước dâu sao..."
"Ta nghe nói phụ tử Thanh Hầu gia với Thiếu Khanh bất hòa..."
Không biết ai trong đám người đột nhiên nói ra một câu.
Lời này giống như một cục đá và lặng lẽ kích thích một mảnh sóng gợn trong đám người.
"Đúng đúng đúng, ta nhớ ra rồi, phụ tử bọn họ bất hòa và trước đó còn từng náo loạn khiến dư luận xôn xao..."
"Thanh Hầu gia nói Thế Tử bất hiểu, dường như còn vì chuyện Minh Duyệt Quận Chúa mà làm ầm lên với Thiếu Khanh đại nhân."
"Ai bảo lúc ấy Hoàng Thượng chưa phong hào cho Minh Duyệt Quận Chúa chứ." Có người cười trộm và giọng mơ hồ mang theo vẻ khinh thường.
Mọi người giễu cợt nhìn Thanh Hầu phủ, càng ngày càng có nhiều lời chỉ trích vang lên. Thẳng thắn đến mức khiến cho hạ nhân trong phủ đều phải cúi thấp đầu và hận không thể tìm được lỗ nào chui vào.
Nhị thiếu gia mặc bộ trang phục gấm xanh không có ở trong đoàn đón dâu. Thông thường, hắn là đệ đệ của Thanh Mặc Nhan và cần phải đi theo hắn đón dâu, nhưng Thanh Mặc Nhan lại cự tuyệt.
Hắn đứng ở cửa phủ và sắc mặt lúc trắng lúc xanh.
Sử Đại Thiên chen tới chen lui ở trong bách tính xem náo nhiệt và luôn luôn phát ra mấy câu nói khinh thường trào phúng.
Bách tính lại rất dễ dàng nghe theo lời nói từ một phía, nhìn kiệu hoa nứt hỏng trước mặt lại khiến bọn họ càng ngày càng tin tưởng hơn về lời đồn đại phụ tử Thanh Hầu gia với Thanh Mặc Nhan bất hòa.
"Hoàng đế tứ hôn cũng dám làm ăn keo kiệt bủn xỉn như vậy, chậc chậc."
Đến ngay cả khách khứa tham gia tiệc mừng cũng có người bắt đầu oán trách.
"Thanh Hầu gia sẽ không keo kiệt như vậy chứ, một chút bạc này cũng muốn xén bớt?"
"Nghe nói Hoàng Thượng ban thưởng không ít đồ đưa đến phủ... Chẳng lẽ là bị ai đó tham ô..."
Đối với những lời nghị luận xung quanh, Thanh Mặc Nhan mắt điếc tai ngơ, nhảy xuống ngựa và bế Như Tiểu Lam lên rồi trực tiếp sải bước đi về phía cửa phủ.
"Thiếu Khanh thật đúng là đặc biệt, đến ngay cả tổ chức hôn sự cũng ầm ĩ đến mức này." Thái Tử sâu xa nói.
Vu Nguyên Quân dường như không nghe thấy lời Thái Tử nói và ánh mắt nhìn chăm chú vào nha hoàn đi theo bên người Như Tiểu Lam.
Minh Duyệt Quận Chúa đi qua chậu than, vượt yên ngựa và vào phủ cùng với Thanh Mặc Nhan.
Vu Nguyên Quân lặng lẽ chen lên trước, hiển nhiên là nha hoàn kia không chú ý đến hắn trong đám đông. Thời điểm đi qua, Vu Nguyên Quân ngửi thấy mùi hương thảo dược nhàn nhạt ở trên người.