Chương 350: Liễu Dương Quận Chúa không sinh được con nối dõi, chủ động làm mặt đen


Chương 350: Liễu Dương Quận Chúa không sinh được con nối dõi, chủ động làm mặt đen
Việc Thanh Hầu phủ dùng cá tôm bốc mùi thối đưa lên bàn tiệc cưới làm cho mọi người đến dự tiệc đều bị tiêu chảy đã lan truyền khắp kinh thành vào hai ngày sau.
Sức khỏe lão Hầu gia vừa mới ổn lại đã mang theo Nhị thiếu gia tới cửa từng nhà bồi tội.
Một vài gia đình bình dân còn dễ nói chuyện và hắn phái quản sự thay hắn đưa chút quà nhận lỗi đến coi như xong, nhưng quan viên quan trọng trong triều thì hắn phải tự mình ra mặt.
Vốn là hắn còn trông cậy vào Thanh Mặc Nhan có thể ra mặt, nhưng ngày hôm sau Thanh Mặc Nhan đã đến Đại Lý Tự làm việc và đến cả mặt cũng không lộ diện.
Mỗi lần lão Hầu gia phái người đi tìm Thanh Mặc Nhan đều bị đối phương lấy lý do có việc bận rồi sau đó đẩy đi và cuối cùng hắn chỉ có thể tìm cách kêu Như Tiểu Lam ra mặt giải quyết chuyện này.
Thế nhưng hắn ở tiền viện đợi nửa ngày và người tới gặp hắn lại là Sử Đại Thiên.
Sử Đại Thiên vừa vào cửa liền kêu oan thay Như Tiểu Lam. "Chuyện xảy ra trong phủ hôm trước đều không liên quan chút nào đến Quận Chúa nhà ta, ngài bảo nàng đi bồi tội chẳng phải là rất ủy khuất cho Quận Chúa nhà ta sao? Thế Tử chúng ta ngày thường đến cả nước trà cũng không nỡ để cho nàng bưng, nếu chọc nàng khóc, đến lúc đó tiểu nhân có mấy cái đầu cũng không đủ dùng..."
Lão Hầu gia nghe xong liền đau đầu và cuối cùng chỉ có thể chấp nhận mang đứa con trai thứ hai của hắn tiếp tục đi ra khỏi phủ đến từng nhà bồi tội.
Vất vả lắm mới tặng xong quà nhận lỗi từng nhà, lão Hầu gia trở về phủ còn chưa kịp nghỉ xả hơi thì trong người phái người đến gọi hắn tiến cung.
Hoàng đế nhìn Thanh hầu gia quỳ phía dưới, ánh mắt am hiểu sâu xa và một hồi lâu mới hừ một tiếng.
Lão Hầu gia trán đầy mồ hôi lạnh, Hoàng Thượng chưa cho hắn đứng lên và hắn chỉ có thể tiếp tục quỳ.
"Xem ra Thanh Hầu phủ gặp khó khăn về tiền bạc rất nhiều." Hoàng đế châm biếm.
Lão Hầu gia dập đầu thật mạnh. "Đều là do thần không biết dạy con."
Việc Nhị thiếu gia cắt xén tiền đặt mua tiệc cưới hẳn là đã truyền tới tai hoàng đế và người làm phụ thân như hắn làm sao có thể trốn tránh không liên quan được.
Hoàng đế nở nụ cười lạnh. "Ngươi đứng lên đi."
Lão Hầu gia âm thầm thở phào nhẹ nhõm và đứng lên, nhưng câu nói tiếp theo của Hoàng Thượng lại khiến cho hắn quỳ xuống một lần nữa.
"Liễu Dương Quận Chúa bệnh rất nặng, người của Thái Y Viện đã xem qua, nói thân thể nàng sau này không có cách nào có con nối dõi nữa."
Lão Hầu gia chỉ cảm thấy 'ong' trong đầu.
Liễu Dương Quận Chúa là chính thê của con trai hắn, nàng không thể có con cháu nối dõi, sau này con trai hắn sẽ không có con cái chính thất, chẳng lẽ hậu thế của hắn chỉ có thể từ thứ thất xuất ra thôi sao?
Cái này có khác nào làm trò cười cho thiên hạ.
"Hoàng Thượng..." Hắn quỳ xuống lần nữa và vô cùng sợ sệt nhìn về phía hoàng đế. "Khuyển tử trẻ người non dạ, không chăm sóc tốt Liễu Dương Quận Chúa, thần..."
Hắn còn muốn nói chút gì đó, nhưng Hoàng Thượng lại không kiên nhẫn phất tay. "Thôi, hôn sự của bọn họ là do trẫm ban cho, xảy ra loại chuyện này khiến trong lòng Hoàng Hậu rất khó chịu. Mấy ngày nữa là sinh thần của Hoàng Hậu và nàng cầu trẫm để Liễu Dương Quận Chúa với con trai ngươi 'hòa ly'."
[hòa ly (和离): li hôn ]
Lão Hầu gia há to miệng.
Cho dù Liễu Dương Quận Chúa không thể sinh con nối dõi nữa, nhưng thân phận của nàng cũng không thể so sánh với phu nhân bình thường. Nàng là người nhà mẹ đẻ Hoàng Hậu, nếu thật sự hòa ly thì sợ rằng sau này không có nữ nhi gia đình tốt nào dám gả cho con trai hắn nữa.
Đến ngay cả Quận Chúa nhà mẹ đẻ Hoàng Hậu cũng bị hại thành cái dạng này, nhà nào dám đem nữ nhi gả sang đây nữa!
"Hoàng Thượng, chuyện này đều do lỗi của khuyển tử, lão thần đã nhắc nhở hắn, sau này nhất định sẽ chăm sóc Quận Chúa nhiều hơn. Cổ nhân có câu thà hủy đi mười tòa mếu, chứng đừng hủy một cuộc hôn nhân, thỉnh cầu Hoàng Thượng nghĩ lại."
Hoàng đế rũ mắt. "Ngươi không muốn để cho bọn họ hòa ly?"
Lão Hầu gia dập đầu lần nữa và hiển nhiên là biểu hiện suy nghĩ ở trong lòng.
"Cứ kéo dài như vậy cũng không phải là chuyện tốt." Hoàng đế lạnh nhạt nói.
"Thỉnh cầu Hoàng Thượng nghĩ lại!" Lão Hầu gia phủ phục trên mặt đất và dập đầu thành tiếng.
Hoàng Thượng nhìn mà phiền lòng và phất tay ra hiệu cho hắn lui xuống trước.
Trong lòng lão Hầu gia biết tránh thoát một kiếp và vội vàng tạ ơn cáo lui.
Vừa mới trở về Thanh Hầu phủ, chỉ thấy xe ngựa của Niên phủ dừng ở ngoài cửa.
"Vì sao Niên phủ đến đây?" Lão Hầu gia cảm thấy không ổn trong lòng.
Từ sau lần cáo ốm trốn về Niên phủ, Niên thị một mực không thấy lộ diện, tại sao hôm nay có xe ngựa Niên phủ dừng ở cửa?
Lão Hầu gia gọi quản sự trong phủ đến.
Quản sự run run rẩy rẩy tiến lên bẩm báo. "Niên công tử của Niên phủ tới bái kiến Minh Duyệt Quận Chúa và bảo muốn đem đồ cưới của muội muội Ngũ thị mang về phủ."
Lão Hầu gia chỉ cảm thấy thái dương giật giật không ngừng.
Hắn không muốn quản mấy chuyện như thế này nữa và dứt khoát vờ như không nghe thấy gì trong khi dáng vẻ rời đi giống như chạy trốn.
Nhị thiếu gia ở trong viện cũng sớm nghe được tin tức Niên công tử vào phủ.
Chỉ là hắn cho rằng lần này Niên công tử đến là chủ động cầu hắn đón Niên thị về, nhưng không nghĩ tới Niên công tử lại trực tiếp chạy nhanh đến viện Thanh Mặc Nhan và đi gặp tiểu yêu quái Minh Duyệt Quận Chúa đó sau khi vào phủ.
"Có nghe ngóng được Niên công tử đến viện của đại ca làm cái gì không?" Nhị thiếu gia hỏi tâm phúc bên người.
Gã sai vặt tâm phục khó xử nói. "Nô tài làm sao có thể đi vào phía viện của Thế Tử bên đó được."
Kể từ khi Thanh Mặc Nhan thành thân, toàn bộ viện bên đó đều bị phong tỏa hết lại và nghe nói buổi tối trong viện còn thả một con chó to. Toàn bộ nha hoàn với bà tử hầu hạ trong viện dều không cần trong khi con chó lớn kia thấy người sống liền cắn và toàn bộ hạ nhân của Hầu phủ hoàn toàn không dám đến gần.
Nhị thiếu gia âm thầm cắn răng.
Ngay tại lúc này, bên ngoài có người đi vào bẩm báo: "Niên công tử và Minh Duyệt Quận Chúa đến."
Nghe Như Tiểu Lam đến, hắn lại cảm thấy không thoải mái trong lòng.
Như Tiểu Lam với Niên công tử vào phòng, Sử Đại Thiên ở một bên cười 'hì hì' và ân cần sai khiến nha hoàn. "Các ngươi đi mang đồ cưới của Niên thị ra đây, Niên công tử muốn đưa về phủ."
Đám nha hoàn kia đều là người của Nhị thiếu gia và nghe lời này mà ai cũng không dám động trong khi tất cả đều đưa mắt nhìn về phía Nhị thiếu gia.
Như Tiểu Lam thấy đám người đó bất động liền phân phó tử sĩ hộ vệ đi theo phía sau: "Các nàng đều là tiểu nha đầu, làm sao có thể nâng được những thứ đó, các ngươi đến hỗ trợ một chút đi."
Các tử sĩ đồng loạt lên tiếng đáp lại và đi về phía đại kho trong viện của Nhị thiếu gia.
Nhị thiếu gia tức giận đến mức gân xanh nổi hết cả lên.
Hắn nhấc chân lên đá về phía một tử sĩ và nói. "Đây là viện của ta, các ngươi là cái thá gì, làm phản à, dám động vào đồ chỗ ta!"
Tử sĩ đều là người có công phu và đương nhiên là sẽ không bị hắn đá.
Thân hình nhẹ nhàng chợt lóe liền tránh được và cũng không tranh chấp với hắn. Họ đi tới trước đại kho, thấy cửa kho bị khóa lại bằng khóa sắt, đến ngay cả chìa khóa cũng không hỏi người đưa cho và trực tiếp rút binh khí ra chém đứt ổ khóa.
Mọi người trong viện đều sợ ngây người ra.
Đám nha hoàn, bà tử kia đều ngơ ngác nhìn Nhị thiếu gia và nhìn về phía Minh Duyệt Quận Chúa nở nụ cười yêu kiều nói chuyện với Niên công tử.
Cho dù thân phận của nàng là Quận Chúa, là Thế Tử phi, nhưng tay nàng cũng duỗi quá dài và quản đến tận viện Nhị thiếu gia...
Nếu lão Hầu gia biết được nhất định sẽ trách phát, chẳng lẽ nàng không sợ sao?
Trong lúc nhất thời, trong viện cực kỳ yên tĩnh và chỉ nghe thấy tiếng hô hấp nặng nề của Nhị thiếu gia.
Niên công tử hướng về phía Nhị thiếu gia chắp tay và nói với vẻ mặt không thay đổi. "Muội muội ta sau khi trở về phủ thì bệnh tình nghiêm trọng, thật sự không có cách nào trở lại hầu hạ Nhị gia. Ta đành đến chào hỏi Thế Tử trước tiên, nhờ Thế Tử phi giúp kiểm kê đồ cưới của muội muội ta rồi mang đi và sau đó cũng muốn đến chỗ Nhị gia cầu một tờ hưu thư."
[hưu thư (休书): tờ bỏ vợ ]
Niên Thị lại chủ động yêu cầu bị bỏ? Nàng điên rồi phải không!
Đến ngay cả Nhị thiếu gia cũng bị lời này làm cho chấn động và nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn lại.
Như Tiểu Lam âm thầm cười và mắt mèo cong cong.
Nữ nhân gia đình bình thường nếu bị gia đình nhà chồng thôi đều không dám ngẩng đầu lên nhìn mặt mọi người, nhưng Niên phủ lại chọn đúng giờ phút quan trọng này đến đòi tờ hưu thư. Cộng thêm những lời đồn đại bên ngoài liên quan đến Nhị thiếu gia, lần này Niên thị chủ động cầu 'thôi' lại có vẻ như là nàng không cam lòng thông đồng làm bậy và giúp nàng rửa sạch cho bản thân không ít.
Vất vả lắm mới có cơ hội thấy Nhị thiếu gia cam chịu, nàng mới chẳng quan tâm làm cái mặt đen này đâu.